
Sau hơn nửa thế kỷ, các nhà khoa học đã khám phá ra những bí mật mới về Mặt Trăng thông qua việc nghiên cứu các mẫu đá Mặt Trăng được thu thập trong sứ mệnh Apollo 17 của NASA năm 1972. Đây là cuộc hành trình cuối cùng mà con người đã đặt chân lên Mặt Trăng trong thế kỷ 20.
Trong sứ mệnh này, các phi hành gia Harrison Schmitt và Eugene Cernan thu thập được khoảng 110 kg mẫu đất và đá Mặt Trăng và mang chúng về Trái Đất để nghiên cứu chi tiết hơn. Điều đặc biệt là mẫu đá này chứa các tinh thể khoáng vật zircon, cung cấp thông tin quan trọng về tuổi đời và quá trình hình thành của Mặt Trăng.
Dựa trên nghiên cứu tinh thể zircon, các nhà khoa học đã có những khám phá quan trọng. Theo thông tin được công bố, Mặt Trăng đã có tuổi đời lớn hơn khoảng 40 triệu năm so với dự đoán ban đầu, tức là khoảng 4,46 tỷ năm, thay vì 4,42 tỷ năm như tưởng tượng trước đây.
Một lý thuyết phổ biến về việc hình thành Mặt Trăng, gọi là Giả thuyết vụ va chạm khổng lồ, cho rằng Mặt Trăng hình thành khi một vật thể có kích thước tương đương sao Hỏa, được gọi là Theia, va chạm vào Trái Đất nguyên thuỷ. Kết quả của vụ va chạm này là việc phóng ra lượng magma (đá nóng chảy) vào không gian, tạo thành một đĩa vụn quay quanh Trái Đất và sau đó kết tụ lại thành Mặt Trăng.
Tuy đã hiểu về quá trình hình thành của Mặt Trăng, nhưng câu hỏi về thời điểm xảy ra vụ va chạm và thời gian hình thành của Mặt Trăng vẫn là bí ẩn. Để giải quyết vấn đề này, các nhà nghiên cứu đã sử dụng phương pháp Chụp cắt lớp thăm dò nguyên tử để xác định tuổi của zircon, tinh thể khoáng vật đầu tiên hình thành sau sự hình thành của Mặt Trăng.
Kết quả là họ đã xác định tuổi của tinh thể zircon trong mẫu đá là 4,46 tỷ năm, bằng cách đo lượng nguyên tử uranium và chì trong mẫu. Khám phá này là một thành tựu đáng kinh ngạc và mang lại cái nhìn mới về lịch sử và hình thành của Mặt Trăng.
Các khoáng chất zircon, với khả năng tồn tại lâu dài và độ bền cao, đã giúp xác định tuổi của Mặt Trăng và mang lại những thông tin quý báu về sự hình thành của nó. Điều này là một ví dụ tuyệt vời về cách những phân tích ở cấp độ nano hoặc nguyên tử có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những câu hỏi lớn về vũ trụ và lịch sử của hành tinh chúng ta.

